經劉瓛墓下詩
升堂子不謬,問道余未窮。如何辭白日,千載隔音通。
山門一已絕,長夜緬難終。初松切暮鳥,新楊催曉風。
榛關向蕪密,泉途轉銷空。
shēng
升
táng
堂
zǐ
子
bù
不
miù
謬
,
wèn
問
dào
道
yú
余
wèi
未
qióng
窮
rú
。
hé
如
cí
何
bái
辭
rì
白
qiān
日
,
zǎi
千
gé
載
yīn
隔
tōng
音
通
。
shān
山
mén
門
yī
一
yǐ
已
jué
絕
,
cháng
長
yè
夜
miǎn
緬
nán
難
zhōng
終
chū
。
sōng
初
qiè
松
mù
切
niǎo
暮
xīn
鳥
,
yáng
新
cuī
楊
xiǎo
催
fēng
曉
風
。
zhēn
榛
guān
關
xiàng
向
wú
蕪
mì
密
,
quán
泉
tú
途
zhuǎn
轉
xiāo
銷
kōng
空
。