竟陵夢野亭在子城西南角一目而盡雲夢之野最

宋代 張耒
高甍巨桷壓城闉,平視如將七澤吞。 幾度春光招宋玉,碧闌干外獨消魂。
gāo méng jué chéng yīn   píng shì jiāng tūn  
chūn guāng zhāo sòng   lán gān wài xiāo hún