淨居寺

宋代 李澗
金地無塵俯碧灣,蒼藤古木獲幽閒。 老僧袖手垂楊里,靜閱渡頭人往還。
jīn chén wān   cāng téng huò yōu xián  
lǎo sēng xiù shǒu chuí yáng   jìng yuè tóu rén wǎng huán