靜極

宋代 鄭清之
磨磚豈角成明鏡,打坐如何作佛身。 靜鬧頭頭須認著,暑中冰凍雪中春。
zhuān jiǎo chéng míng jìng   zuò zuò shēn  
jìng nào tóu tóu rèn zhe   shǔ zhōng bīng dòng xuě zhōng chūn