經和寧門外賣花市見菊

宋代 楊萬里
病眼仇冤一束書,客舍葭莩菊一株。 看來看去兩相厭,花意索寞恰似無。 清曉肩輿過花市,陶家全圃移在此。 千株萬株都不看,一枝兩枝誰復貴。 平地拔起金浮屠,瑞光千尺照碧虛。 乃是結成菊花塔,蜜蜂作僧僧作蝶。 菊花障子更玲瓏,生采翡翠鋪屏風。 金錢裝面密如積,金鈿滿地無人拾。 先生一見雙眼開,故山三徑何獨懷。 君不見內前四時有花賣,和寧門外花如海。
bìng yǎn chóu yuān shù shū   shè jiā zhū  
kàn lái kàn liǎng xiāng yàn   huā suǒ qià  
qīng xiǎo jiān 輿 guò huā shì   táo jiā quán zài  
qiān zhū wàn zhū dōu kàn   zhī liǎng zhī shuí guì  
píng jīn   ruì guāng qiān chǐ zhào  
nǎi shì jié chéng huā   fēng zuò sēng sēng zuò dié  
huā zhàng gèng líng lóng   shēng cǎi fěi cuì píng fēng  
jīn qián zhuāng miàn   jīn diàn mǎn 滿 rén shí  
xiān sheng jiàn shuāng yǎn kāi   shān sān jìng huái  
jūn jiàn nèi qián shí yǒu huā mài   níng mén wài huā hǎi