淨光松風閣

宋代 葉適
城中雲日如火催,淨光行食聲轉雷。 不知何處白蘋起,便有滿坐清風來。 莫言作樓非急務,翁當運斤兒執鋸。 待得三間著此風,病叟扶攜上樓去。
chéng zhōng yún huǒ cuī   jìng guāng xíng shí shēng zhuǎn léi  
zhī chǔ bái píng   biàn 便 yǒu mǎn 滿 zuò qīng fēng lái  
yán zuò lóu fēi   wēng dāng yùn jīn ér zhí  
dài de sān jiān zhe fēng   bìng sǒu xié shàng lóu