淨光山四首·絕境亭

宋代 徐璣
行向最高處,惟將物色參。 郡城依藪澤,地勢轉東南。 對景身垂老,題詩興欲酣。 可能清曉出,四面有晴嵐。
xíng xiàng zuì gāo chù   wéi jiāng cān  
jùn chéng sǒu   shì zhuǎn dōng nán  
duì jǐng shēn chuí lǎo   shī xìng hān  
néng qīng xiǎo chū   miàn yǒu qíng lán