靜法師東齋

唐代 王昌齡
築室在人境,遂得真隱情。春盡草木變,雨來池館清。 琴書全雅道,視聽已無生。閉戶脫三界,白雲自虛盈。
zhù shì zài rén jìng   suì zhēn yǐn qíng chūn jìn cǎo biàn   lái chí guǎn qīng
qín shū quán dào   shì tīng shēng tuō sān jiè   bái yún yíng