競渡

唐代 元稹
吾觀競舟子,因測大競源。天地昔將競,蓬勃晝夜昏。 龍蛇相嗔薄,海岱俱崩奔。群動皆攪撓,化作流渾渾。 數極斗心息,太和蒸混元。一氣忽為二,矗然畫乾坤。 日月復照耀,春秋遞寒溫。八荒坦以曠,萬物羅以繁。 聖人中間立,理世了不煩。延綿復幾歲,逮及羲與軒。 炎皇熾如炭,蚩尤扇其燔。有熊競心起,驅獸出林樊。 一戰波委焰,再戰火燎原。戰訖天下定,號之為軒轅。 自是豈無競,瑣細不復言。其次有龍競,競渡龍之門。 龍門浚如瀉,淙射不可援。赤鱗化時至,唐突鰭鬣掀。 乘風瞥然去,萬里黃河翻。接瞬電烻出,微吟霹靂喧。 傍瞻曠宇宙,俯瞰卑崑崙。庶類咸在下,九霄行易捫。 倏辭蛙黽穴,遽排天帝閽。回悲曝鰓者,未免鯨鯢吞。 帝命澤諸夏,不棄蟲與昆。隨時布膏露,稱物施厚恩。 草木沾我潤,豚魚望我蕃。向來同競輩,豈料由我存。 壯哉龍競渡,一競身獨尊。舍此皆蟻斗,競舟何足論。
guān jìng zhōu   yīn jìng yuán tiān jiāng jìng   péng zhòu hūn
lóng shé xiāng chēn báo   hǎi dài bēng bēn qún dòng jiē jiǎo náo   huà zuò liú hún hún
shù dòu xīn   tài zhēng hùn yuán wèi èr   chù rán huà qián kūn
yuè zhào yào 耀   chūn qiū hán wēn huāng tǎn kuàng   wàn luó fán
shèng rén zhōng jiān   shì liǎo fán yán mián 綿 suì   dǎi xuān
yán huáng chì tàn   chī yóu shàn fán yǒu xióng jìng xīn   shòu chū lín fán
zhàn wěi yàn   zài zhàn huǒ liǎo yuán zhàn tiān xià dìng   hào zhī wèi xuān yuán
shì jìng   suǒ yán yǒu lóng jìng   jìng lóng zhī mén
lóng mén jùn xiè   cóng shè yuán chì lín huà shí zhì   táng liè xiān
chéng fēng piē rán   wàn huáng fān jiē shùn diàn yàn chū   wēi yín xuān
bàng zhān kuàng zhòu   kàn bēi kūn lún shù lèi xián zài xià   jiǔ xiāo xíng mén
shū miǎn xué   pái tiān hūn huí bēi sāi zhě   wèi miǎn jīng tūn
mìng zhū xià   chóng kūn suí shí gāo   chēng shī hòu ēn
cǎo zhān rùn   tún wàng fān xiàng lái tóng jìng bèi   liào yóu cún
zhuàng zāi lóng jìng   jìng shēn zūn shě jiē dòu   jìng zhōu lùn