景德北窗

宋代 呂本中
雲橫樹陰濃,雨漲溪水白。故人喚我出,已度蒸暑厄。 北窗非不佳,尚苦眼界窄。小樓隱床後,自與塵霧隔。 更憐昭亭山,相向有佳色。君能具雞黍,略不厭須索。 我能知子窮,子亦能愛客。人生要如是,一舉乃諷百。 我病思遠引,未塞交友責。便當約諸公,歸耕作長策。 囊無一錢贏,歲晚會有獲。
yún héng shù yīn nóng   zhǎng shuǐ bái rén huàn chū   zhēng shǔ è    
běi chuāng fēi jiā   shàng yǎn jiè zhǎi xiǎo lóu yǐn chuáng hòu   chén    
gèng lián zhāo tíng shān   xiāng xiàng yǒu jiā jūn néng shǔ lüè   yàn suǒ    
néng zhī zi qióng   zi néng ài rén shēng yào shì   nǎi fěng bǎi    
bìng yuǎn yǐn   wèi sāi jiāo yǒu biàn dāng 便 yuē zhū gōng guī   gēng zuò cháng    
náng qián yíng   suì wǎn huì yǒu huò