淨慈顯老為眾行化,且示近所寫真,戲題五絕

宋代 范成大
孤雲野鶴本無求,剛被差充粥飯頭。 擔負一蒫牙齒債,鐘鳴鼓響幾時休。 冒雪敲冰乞米回,齋堂如海缽單開。 眾中若有知恩者,一粒何曾咬破來? 千里驅馳出為人,顏容消瘦老於真。 食輪轉後無餘事,莫學諸方轉法輪。 何時平地起浮圖,化得冬糧但付廚。 推倒禪床並拄杖,飢來吃飯看西湖。 殿中泥佛已丹青,堂上禪師也畫成。 笑我形骸枯木樣,無禪無佛太粗生!
yún běn qiú   gāng bèi chà chōng zhōu fàn tóu  
dān cuó chǐ zhài   zhōng míng xiǎng shí xiū  
mào xuě qiāo bīng huí   zhāi táng hǎi dān kāi  
zhòng zhōng ruò yǒu zhī ēn zhě   zēng yǎo lái  
qiān chí chū wéi rén   yán róng xiāo shòu lǎo zhēn  
shí lún zhuàn hòu shì   xué zhū fāng zhuǎn lún  
shí píng   huà dōng liáng dàn chú  
tuī dǎo chán chuáng bìng zhǔ zhàng   lái chī fàn kàn 西  
diàn 殿 zhōng dān qīng   táng shàng chán shī huà chéng  
xiào xíng hái yàng   chán tài shēng   !