景純浩然見過徑飲成醉夜中雨作比近五鼓月色滿空曉起書長語贈二子

宋代 段克己
退之方北歸,見蠍即成喜。東坡還泗上,鐸聲欣入耳。 而況羈旅中,解後遇知己。東風淡盪百草芳,遊絲飛絮白日長。 一杯相祝對流水,白酒微帶溪芹香。漁歌樵唱竟相屬,不覺半山無夕陽。 醉臥山堂聽山雨,冰雪對床揮夜語。一鐙照壁映悠悠,恰似孤舟泛青楚。 夢回酒醒明月高,風雨向來無處所。人生哀樂本皆空,莫令身世如飛蓬。
tuì 退 zhī fāng běi guī   jiàn xiē chéng dōng hái shàng   duó shēng xīn ěr
ér kuàng zhōng   jiě hòu zhī dōng fēng dàn dàng bǎi cǎo fāng   yóu fēi bái zhǎng
bēi xiāng zhù duì liú shuǐ   bái jiǔ wēi dài qín xiāng qiáo chàng jìng xiāng zhǔ   jué bàn shān yáng
zuì shān táng tīng shān   bīng xuě duì chuáng huī dèng zhào yìng yōu yōu   qià zhōu fàn qīng chǔ
mèng huí jiǔ xǐng míng yuè gāo   fēng xiàng lái chǔ suǒ rén shēng āi yuè běn jiē kōng   lìng shēn shì fēi péng