近乏筆托二張求之於市殊不堪也作長句以資一笑

宋代 趙蕃
詩老作詩窮欲死,序詩乃得歐陽氏。序言人窮詩乃工,此語不疑如信史。 少陵流落白也竄,郊島摧埋終不起。是知造物惡鐫鑱,故遣饑寒被其體。 嗟我少小不解事,失身偶落翰墨里。年來百念已灰滅,只有宿心猶在此。 後來不作諸老亡,冥行恐墮澗谷底。雖雲黃卷可尚友,糟粕詎能臻妙理。 率然有作每自厭,一紙真成再三毀。庶幾穮蓘望豐年,亦學乘流到涯涘。 那知事乃有大繆,藝未及成窮已至。皆言詩工固可俟,窮為先兆自應爾。 坐茲不復置追悔,志在溫飽誠足鄙。玄泓管楮日相從,固異小人甘若醴。 朅來中書忽告老,一朝左右手俱廢。嘲風詠月不耐閒,按圖姑聽求諸市。 我詩縱不稱犀象,葦管雞毛那慣使。紛紛著墨與水浮,勢如絲亂安得治。 戲題滿幾輒大笑,翻憶兒詩污窗紙。操舟無長病河紆,我詩固說當罪己。 又聞工欲善乃事,未有不先資利器。作箋搜乞累朋友,往往猶吾嘆崔子。 錦囊藤篋世不乏,鼠齧蟲攻誰料理。那知我輩有百艱,此事且然他可比。
shī lǎo zuò shī qióng   shī nǎi ōu yáng shì yán rén qióng shī nǎi gōng   xìn shǐ    
shǎo líng liú luò bái cuàn   jiāo dǎo cuī mái zhōng shì zhī zào è juān chán   qiǎn hán bèi    
jiē shào xiǎo jiě shì   shī shēn ǒu luò hàn nián lái bǎi niàn huī miè zhǐ   yǒu xīn 宿 yóu zài    
hòu lái zuò zhū lǎo wáng   míng xíng kǒng duò jiàn suī yún huáng juǎn shàng yǒu zāo   néng zhēn miào    
shuài rán yǒu zuò měi yàn   zhǐ zhēn chéng zài sān huǐ shù biāo gǔn wàng fēng nián   xué chéng liú dào    
zhī shì nǎi yǒu miù   wèi chéng qióng zhì jiē yán shī gōng qióng   wèi xiān zhào yīng ěr    
zuò zhì zhuī huǐ   zhì zài wēn bǎo chéng xuán hóng guǎn chǔ xiāng cóng   xiǎo rén gān ruò    
qiè lái zhōng shū gào lǎo   zhāo zuǒ yòu shǒu fèi cháo fēng yǒng yuè nài xián àn   tīng qiú zhū shì    
shī zòng chēng xiàng   wěi guǎn máo guàn shǐ 使 fēn fēn zhù shuǐ shì   luàn ān zhì    
mǎn 滿 zhé xiào   fān ér shī chuāng zhǐ cāo zhōu zhǎng bìng   shī shuō dāng zuì    
yòu wén gōng shàn nǎi shì   wèi yǒu xiān zuò jiān sōu lèi péng you wǎng   wǎng yóu tàn cuī zi    
jǐn náng téng qiè shì   shǔ niè chóng gōng shéi liào zhī bèi yǒu bǎi jiān   shì qiě rán