寄內婉素

明代 楊基
天寒思故衣,家貧思良妻。 所以孟德耀,舉案與眉齊。 憶汝事我初,高樓映深閨。 珠鈿照羅綺,簪佩搖玉犀。 梳掠不待曉,妝成聽鳴雞。 中吳昔喪亂,廿口各東西。 有母不得將,獨汝與提攜。 我復竄遠方,送我當路啼。 紛紛道上人,無不為慘淒。 今年我還家,赤手無所齎。 汝亦遇多難,典賣罄珥笄。 朝炊粥一盂,暮食鹽與齏。 堂有九十姑,時復羞豚蹄。 膏沐弗暇澤,發落瘦且黧。 別來復秋深,露下百草淒。 破碎要補綴,甘旨需醬醯。 安貧兼養老,此事汝素稽。 作詩遠相寄,新月當窗低。
tiān hán   jiā pín liáng
suǒ mèng yào 耀   àn méi
shì chū   gāo lóu yìng shēn guī
zhū diàn zhào luó   zān pèi yáo
shū lüě dài xiǎo   zhuāng chéng tīng míng
zhōng sāng luàn   niàn 廿 kǒu dōng 西
yǒu jiāng   xié
cuàn yuǎn fāng   sòng dāng
fēn fēn dào shàng rén   wéi cǎn
jīn nián huán jiā   chì shǒu suǒ
duō nàn   diǎn mài qìng ěr
cháo chuī zhōu   shí yán
táng yǒu jiǔ shí   shí xiū tún
gào xiá   luò shòu qiě
bié lái qiū shēn   xià bǎi cǎo
suì yào zhuì   gān zhǐ jiàng
ān pín jiān yǎng lǎo   shì
zuò shī yuǎn xiāng   xīn yuè dāng chuāng