近從校書得太玄今又得蜀本歐陽文

宋代 韓淲
本朝二百年,古文盛歐陽。平生幾討論,皓首誦山房。 誰知落宦網,不暇相攜將。旦旦藥市游,夜夜隘巷藏。 黃沙撲幾席,細塵污衣裳。欲從人乞之,囁嚅但徬徨。 珍重李校書,愛我窮詞章。假借復取贈,轉覺厚意長。 聊窮述作心,軻愈參翱翔。向來太玄經,遺我喜若狂。 晝夜測中養,至今迷三方。二書或有盡,盛德胡能忘。
běn cháo èr bǎi nián   wén shèng ōu yáng píng shēng tǎo lùn hào   shǒu sòng shān fáng    
shéi zhī luò huàn wǎng   xiá xiāng xié jiāng dàn dàn yào shì yóu   ài xiàng cáng    
huáng shā   chén shang cóng rén zhī niè   dàn páng huáng    
zhēn zhòng jiào shū   ài qióng zhāng jiǎ jiè zèng zhuǎn   jué hòu zhǎng    
liáo qióng shù zuò xīn   cān áo xiáng xiàng lái tài xuán jīng   ruò kuáng    
zhòu zhōng yǎng   zhì jīn sān fāng èr shū huò yǒu jǐn shèng   néng wàng