謹次十七叔去鄭詩韻二章以寄家叔一章以自詠

宋代 陳與義
蚍蜉堪笑亦堪憐,撼樹無功更怫然。 賦就柳州聊解祟,詩成彭澤要歸田。 身謀共悔蛇安居,理遣須看佛舉拳。 懷祖定知當晚合,次君未可怨稀遷。
kān xiào kān lián   hàn shù gōng gèng rán  
jiù liǔ zhōu liáo jiě suì   shī chéng péng yào guī tián  
shēn móu gòng huǐ shé ān   qiǎn kàn quán  
huái dìng zhī dàng wǎn   jūn wèi yuàn qiān