錦池芙蓉盛開與譚德稱何國叔曾無逸王季嘉呂浩然張以道小集以東坡詩細思卻是最宜霜分韻得卻字

宋代 張鎡
道人有園居,其門可羅爵。夫何諸賢傑,疏野盡闊略。 聯鑣過柴荊,慰藉淡與泊。爾時木芙蓉,酣酣縱雲萼。 呼酒亟對之,不複次杯酌。西風吹雨小,池波晚煙閣。 紅痴高髼鬆,翠鬧競參錯。談叢及笑粲,大勝世俗樂。 翹搖鵬鳳群,著我慚瘦鶴。區中有此不,今古一開拓。 山林豈細故,人願要天諾。侵尋霄霏舉,乃獨趣丘壑。 探韻睨大巫,疾走宜退卻。簪花謝慇勤,敢避句惡弱。 從今數名芳,消真屢成約。
dào rén yǒu yuán   mén luó jué zhū xián jié shū   jǐn kuò lüè    
lián biāo guò chái jīng   wèi jiè dàn ěr shí róng hān   hān zòng yún è    
jiǔ duì zhī   bēi zhuó fēng 西 chuī xiǎo chí   wǎn yān    
hóng chī gāo péng sōng   cuì nào jìng cēn cuò tán cóng xiào càn   shèng shì yuè    
qiào yáo péng fèng qún   zhe cán shòu zhōng yǒu jīn   kāi tuò    
shān lín   rén yuàn yào tiān nuò qīn xún xiāo fēi nǎi   qiū    
tàn yùn   zǒu tuì 退 què zān huā xiè yīn qín gǎn   è ruò    
cóng jīn shù míng fāng   xiāo zhēn chéng yuē