金碧山水為丹陽孫思和賦

明代 王鏊
碧水丹山碎錦茸,樓台疊疊樹重重。恍然坐我江南岸,相對君家七秀峰。
shuǐ dān shān suì jǐn rōng   lóu tái dié dié shù chóng chóng huǎng rán zuò jiāng nán àn xiāng   duì jūn jiā xiù fēng