唐代 李嶠
漢使巾車遠,河陽步障陳。雲浮仙石日,霞滿蜀江春。 機迥回文巧,紳兼束髮新。若逢楚王貴,不作夜行人。
hàn shǐ 使 jīn chē yuǎn   yáng zhàng chén yún xiān shí   xiá mǎn 滿 shǔ jiāng chūn
jiǒng huí wén qiǎo   shēn jiān shù xīn ruò féng chǔ wáng guì   zuò xíng rén