即目二首

唐代 韓偓
萬古離懷憎物色,幾生愁緒溺風光。廢城沃土肥春草, 野渡空船盪夕陽。倚道向人多脈脈,為情因酒易倀倀。 宦途棄擲須甘分,迴避紅塵是所長。 動非求進靜非禪,咋舌吞聲過十年。溪漲浪花如積石, 雨晴雲葉似連錢。干戈歲久諳戎事,枕簟秋涼減夜眠。 攻苦慣來無不可,寸心如水但澄鮮。
wàn huái zēng   shēng chóu fēng guāng fèi chéng féi chūn cǎo  
kōng chuán dàng yáng dào xiàng rén duō   wéi qíng yīn jiǔ chāng 倀 chāng 倀
huàn zhì gān fēn   huí hóng chén shì suǒ zhǎng
dòng fēi qiú jìn jìng fēi chán   shé tūn shēng guò shí nián zhǎng làng huā shí  
qíng yún shì lián qián gān suì jiǔ ān róng shì   zhěn diàn qiū liáng jiǎn mián
gōng guàn lái   cùn xīn shuǐ dàn chéng xiān