記夢

宋代 虞集
夢行衡廬間,千仞過蒼壁。崇高仰神明,深廣下不測。 雲雨蓄盤礴,時至如欲出。絪縕尚迴旋,揮霍忽奔逸。 物怪匿岩穴,愯若俟霹靂。黑波汎高樹,木葉走崩石。 升身登玄間,縱觀龍變跡。俯視九州野,草木有輝澤。 乃在風雨外,手畫素三尺。揮豪極動盪,落墨更沈鬱。 圖成示坐人,共笑不可得。顧瞻以踟躕,恍惚增嘆息。 因之命肩輿,出門聊有適。大術何舒舒,白鶴從數客。 略經幽澗濱,便上青松側。憑高望遠水,雙景盪虛碧。 拂石共客坐,芳草藉尻膝。忽然聞鐘聲,睡覺北窗席。
mèng xíng héng jiān   qiān rèn guò cāng chóng gāo yǎng shén míng shēn   guǎng xià    
yún pán   shí zhì chū yīn yūn shàng huí xuán huī   huò bēn    
guài yán xué   sǒng ruò hēi fàn gāo shù   zǒu bēng shí    
shēng shēn dēng xuán jiān   zòng guān lóng biàn shì jiǔ zhōu cǎo   yǒu huī    
nǎi zài fēng wài   shǒu huà sān chǐ huī háo dòng dàng luò   gèng shěn    
chéng shì zuò rén   gòng xiào zhān chí chú huǎng   zēng tàn    
yīn zhī mìng jiān 輿   chū mén liáo yǒu shì shù shū shū bái   cóng shù    
lüè jīng yōu jiàn bīn   biàn 便 shàng qīng sōng píng gāo wàng yuǎn shuǐ shuāng   jǐng dàng    
shí gòng zuò   fāng cǎo kāo rán wén zhōng shēng shuì   jiào běi chuāng