寄呂英父

宋代 劉過
清時蕭散坐才疏,收拾窮愁卻著事。 詩笑有神通夢寐,丰標不俗更清癯。 黃花細雨圖江路,落日西風處士廬。 抖擻塵埃舊時帽,不妨覓句倒騎驢。
qīng shí xiāo sàn zuò cái shū   shōu shí qióng chóu què zhù shì
shī xiào yǒu shén tōng mèng mèi   fēng biāo gèng qīng
huáng huā jiāng   luò 西 fēng chǔ shì
dǒu sǒu chén āi jiù shí mào   fáng dào