寄盧致遠

宋代 陳著
春來日日雪滿山,雪晴初放春風還。 高人佳處獨先得,挼藍新漲溪一灣。 垂楊隔岸竹隔水,梅花飛香莎草斑。 市聲咫尺自辟易,天景呈發無留慳。 何須學徐生東泛海,也術問老子西入關。 手招鴻鵠碧雲遠,耳狎雞犬白日閒。 雨畦灌蔬翠鼎鼎,春槽壓酒紅潺潺。 可以仙吾氣,可以仙吾氣, 可以童吾顏。可以平步騷吾吟, 免著蠟屐窮躋攀。可以曠視舞吾醉, 安用長袖妍弓彎。乾坤雖大此輒少, 愧我衰老非其班。投我之轄下我榻, 便欲援我起塵寰。攜持雅道歸破屋, 分與松菊盟長跧。君如不能棄我去, 倘可畫我浮邱洪崖間。
chūn lái xuě mǎn 滿 shān   xuě qíng chū fàng chūn fēng hái  
gāo rén jiā chǔ xiān   ruó lán xīn zhǎng wān  
chuí yáng àn zhú shuǐ   méi huā fēi xiāng suō cǎo bān  
shì shēng zhǐ chǐ   tiān jǐng chéng liú qiān  
xué shēng dōng fàn hǎi   shù wèn lǎo zi 西 guān  
shǒu zhāo hóng yún yuǎn   ěr xiá quǎn bái xián  
guàn shū cuì dǐng dǐng   chūn cáo jiǔ hóng chán chán  
xiān   xiān  
tóng yán píng sāo yín    
miǎn zhù qióng pān kuàng shì zuì    
ān yòng cháng xiù yán gōng wān qián kūn suī zhé shǎo    
kuì shuāi lǎo fēi bān tóu zhī xiá xià    
biàn 便 yuán chén huán xié chí dào guī    
fēn sōng méng cháng quán jūn néng    
tǎng huà qiū hóng jiān