紀羅楊二子游南嶺石人峰

宋代 楊萬里
二子同游石人峰,深行翠筱黃茅中。 初嫌微徑無人蹤,行到半嶺徑亦窮。 來時猶自聞雞犬,且行且語不覺遠。 上頭無梯下無岸,前頭難攀後難返。 黃茅翠筱深復深,忽有笛聲出暗林。 草根一把牛骨骼,血點濺地驚人心。 二子相看面無色,疾趨山後空王宅。 野僧聞此叫絕天,拊破禪床椎倒璧。 荒山豈有吹笛聲,乃是臥虎鼻息鳴。 二子歸來向儂說,猶道茲游最清絕。 茲游清絕豈不佳,二子性命如泥沙。
èr zi tóng yóu shí rén fēng   shēn xíng cuì xiǎo huáng máo zhōng  
chū xián wēi jìng rén zōng   xíng dào bàn lǐng jìng qióng  
lái shí yóu wén quǎn   qiě xíng qiě jué yuǎn  
shàng tou xià àn   qián tou nán pān hòu nán fǎn  
huáng máo cuì xiǎo shēn shēn   yǒu shēng chū àn lín  
cǎo gēn niú   xuè diǎn jiàn jīng rén xīn  
èr zi xiāng kàn miàn   shān hòu kōng wáng zhái  
sēng wén jiào jué tiān   chán chuáng chuí dào  
huāng shān yǒu chuī shēng   nǎi shì míng  
èr zi guī lái xiàng nóng shuō   yóu dào yóu zuì qīng jué  
yóu qīng jué jiā   èr zi xìng mìng shā