寄李彥平

宋代 吳芾
日佇高軒過,從容慰別離。已乖桂子約,還失菊花期。 正爾思一面,忽然掀兩眉。聞君有召節,平步上丹墀。
zhù gāo xuān guò   cóng róng wèi bié guāi guì yuē hái   shī huā    
zhèng ěr miàn   rán xiān liǎng méi wén jūn yǒu zhào jié píng   shàng dan chi