寄劉峽州伯華使君四十韻

唐代 杜甫
峽內多雲雨,秋來尚鬱蒸。遠山朝白帝,深水謁彝陵。 遲暮嗟為客,西南喜得朋。哀猿更起坐,落雁失飛騰。 伏枕思瓊樹,臨軒對玉繩。青松寒不落,碧海闊逾澄。 昔歲文為理,群公價盡增。家聲同令聞,時論以儒稱。 太后當朝肅,多才接跡升。翠虛捎魍魎,丹極上鵾鵬。 宴引春壺滿,恩分夏簟冰。雕章五色筆,紫殿九華燈。 學並盧王敏,書偕褚薛能。老兄真不墜,小子獨無承。 近有風流作,聊從月繼征。放蹄知赤驥,捩翅服蒼鷹。 捲軸來何晚,襟懷庶可憑。會期吟諷數,益破旅愁凝。 雕刻初誰料,纖毫欲自矜。神融躡飛動,戰勝洗侵凌。 妙取筌蹄棄,高宜百萬層。白頭遺恨在,青竹几人登。 回首追談笑,勞歌跼寢興。年華紛已矣,世故莽相仍。 刺史諸侯貴,郎官列宿應。潘生驂閣遠,黃霸璽書增。 乳rP號攀石,飢鼯訴落藤。藥囊親道士,灰劫問胡僧。 憑久烏皮折,簪稀白帽棱。林居看蟻穴,野食行魚罾。 筋力交凋喪,飄零免戰兢。皆為百里宰,正似六安丞。 奼女縈新裹,丹砂冷舊秤。但求椿壽永,莫慮杞天崩。 煉骨調情性,張兵撓棘矜。養生終自惜,伐數必全懲。 政術甘疏誕,詞場愧服膺。展懷詩誦魯,割愛酒如澠。 咄咄寧書字,冥冥欲避矰.江湖多白鳥,天地有青蠅。
xiá nèi duō yún   qiū lái shàng zhēng yuǎn shān cháo bái   shēn shuǐ líng
chí jiē wèi   西 nán de péng āi yuán gèng zuò   luò yàn shī fēi téng
zhěn qióng shù   lín xuān duì shéng qīng sōng hán   hǎi kuò chéng
suì wén wéi   qún gōng jià jǐn zēng jiā shēng tóng lìng wén   shí lùn chēng
tài hòu dāng cháo   duō cái jiē shēng cuì shāo wǎng liǎng   dān shàng kūn péng
yàn yǐn chūn mǎn 滿   ēn fēn xià diàn bīng diāo zhāng   diàn 殿 jiǔ huá dēng
xué bìng wáng mǐn   shū xié chǔ xuē néng lǎo xiōng zhēn zhuì   xiǎo chéng
jìn yǒu fēng liú zuò   liáo cóng yuè zhēng fàng zhī chì   liè chì cāng yīng
juàn zhóu lái wǎn   jīn huái shù píng huì yín fěng shù   chóu níng
diāo chū shéi liào   xiān háo jīn shén róng niè fēi dòng   zhàn shèng qīn líng
miào quán   gāo bǎi wàn céng bái tóu hèn zài   qīng zhú rén dēng
huí shǒu zhuī tán xiào   láo qǐn xīng nián huá fēn   shì mǎng xiāng réng
shǐ zhū hóu guì   láng guān liè 宿 yīng pān shēng cān yuǎn   huáng shū zēng
  r   P rP hào pān   shí luò téng yào náng qīn   dào shì huī jié wèn
píng jiǔ zhé   zān bái mào léng lín kàn xuè   shí xíng zēng
jīn jiāo diāo sàng   piāo líng miǎn zhàn jīng jiē wèi bǎi zǎi   zhèng shì ān chéng
chà yíng xīn guǒ   dān shā lěng jiù chèng dàn qiú chūn 椿 shòu yǒng   tiān bēng
liàn tiáo 調 qíng xìng   zhāng bīng náo qín yǎng shēng zhōng   shù quán chéng
zhèng shù gān shū dàn   chǎng kuì yīng zhǎn huái shī sòng   ài jiǔ miǎn
duō duō níng shū   míng míng zēng   . jiāng duō bái niǎo   tiān yǒu qīng yíng