寄靈隱通教僧

宋代 梅堯臣
奇山若洗青,草木生石上。 根萌不可窮,條蔓自增王。 其陰有高僧,日食惟一盎。 世人久已疏,猿鳥應相向。
shān ruò qīng   cǎo shēng shí shàng  
gēn méng qióng   tiáo màn zēng wáng  
yīn yǒu gāo sēng   shí wéi àng  
shì rén jiǔ shū   yuán niǎo yīng xiāng xiàng