寄李洞秀才
到處聽時論,知君屈最深。秋風幾西笑,抱玉但傷心。
野水翻紅藕,滄江老白禽。相思未相識,聞在蜀中吟。
dào
到
chù
處
tīng
聽
shí
時
lùn
論
,
zhī
知
jūn
君
qū
屈
zuì
最
shēn
深
。
。
qiū
秋
fēng
風
jǐ
幾
xī
西
xiào
笑
,
bào
抱
yù
玉
dàn
但
shāng
傷
xīn
心
。
。
yě
野
shuǐ
水
fān
翻
hóng
紅
ǒu
藕
,
cāng
滄
jiāng
江
lǎo
老
bái
白
qín
禽
。
。
xiāng
相
sī
思
wèi
未
xiāng
相
shí
識
,
wén
聞
zài
在
shǔ
蜀
zhōng
中
yín
吟
。
。