寄老庵

宋代 劉攽
茲山韞奇勝,四野窮眺覽。近峰擢矛劍,遠巘矗蓮萏。 雲霞發光彩,氣候變舒慘。啼禽不能名,秀芳多可攬。 招提就丘壑,初地首鉛槧。精廬爛金碧,淨供歡藜糝。 佛香晝綿綿,法鼓晨紞紞。林風忽飄搖,天樂隨簸撼。 靈泉初發蒙,溫液遂盈坎。異源判炎涼,及物萬塵黕。 西南江路永,水墨畫色淡。漚鳥破青冥,帆檣出葭菼。 吾人事探討,絕境更平澹。悟真心自知,得雋首獨頷。 剪茅地夷爽,築基土強鵾。長松啟門扃,怪石列窊窞。 遂初本逍遙,知略貴剛敢。頹齡惜鬢髮,壯節露肝膽。 由來抱軒昂,豈復甘黯黮。辭滿異多秩,摻袪嗟不寁。 高風故難繼,弱質因自感。澗肩疲負任,勿藥羞是鞓。 願言爾為鄰,寧使我餘憾。即今桑榆景,光翳將就晻。
shān yùn shèng   qióng tiào lǎn jìn fēng zhuó máo jiàn yuǎn   yǎn chù lián dàn    
yún xiá guāng cǎi   hòu biàn shū cǎn qín néng míng xiù   fāng duō lǎn    
zhāo jiù qiū   chū shǒu qiān qiàn jīng làn jīn jìng   gōng huān sǎn    
xiāng zhòu mián 綿 mián 綿   chén dǎn dǎn lín fēng piāo yáo tiān   suí hàn    
líng quán chū mēng   wēn suì yíng kǎn yuán pàn yán liáng   wàn chén dǎn    
西 nán jiāng yǒng   shuǐ huà dàn ōu niǎo qīng míng fān   qiáng chū jiā tǎn    
rén shì tàn tǎo   jué jìng gèng píng dàn zhēn xīn zhī de   juàn shǒu hàn    
jiǎn máo shuǎng   zhù qiáng kūn cháng sōng mén jiōng guài   shí liè dàn    
suì chū běn xiāo yáo   zhī lüè guì gāng gǎn tuí líng bìn zhuàng   jié gān dǎn    
yóu lái bào xuān áng   gān àn dǎn mǎn 滿 duō zhì càn   jiē zǎn    
gāo fēng nán   ruò zhì yīn gǎn jiàn jiān rèn   yào xiū shì tīng    
yuàn yán ěr wèi lín   níng shǐ 使 hàn jīn sāng jǐng guāng   jiāng jiù àn