寄舊山隱者

唐代 姚合
別君須臾間,曆日兩度新。念彼白日長,復值人事並。 未改當時居,心事如野雲。朝朝恣行坐,百事都不聞。 奈何道未盡,出山最艱辛。奔走衢路間,四枝不屬身。 名在進士場,筆毫爭等倫。我性本樸直,詞理安得文。 縱然自稱心,又不合眾人。以此名字低,不如風中塵。 昨逢賣藥客,雲是居山鄰。說君憶我心,憔悴其形神。 昔是同枝鳥,今作萬里分。萬里亦未遙,喧靜終難群。
bié jūn jiān   liǎng xīn niàn bái zhǎng   zhí rén shì bìng
wèi gǎi dāng shí   xīn shì yún zhāo zhāo xíng zuò   bǎi shì dōu wén
nài dào wèi jǐn   chū shān zuì jiān xīn bēn zǒu jiān   zhī shǔ shēn
míng zài jìn shì chǎng   háo zhēng děng lún xìng běn piáo zhí   ān wén
zòng rán chèn xīn   yòu zhòng rén míng zi   fēng zhōng chén
zuó féng mài yào   yún shì shān lín shuō jūn xīn   qiáo cuì xíng shén
shì tóng zhī niǎo   jīn zuò wàn fēn wàn wèi yáo   xuān jìng zhōng nán qún