寄京師親舊

宋代 呂本中
屋頭橙實如李梅,庭下葵花深覆杯。豆田失雨不稱意,野菊出苗虛見猜。 故人相望一尊酒,問我此住何時回。 江山空自污敲扑,筆硯洗復生塵埃。交情自惜少同調,人事只今多好乖。 欲隨明月覓公處,限以白浪搖長淮。舟楫誤逢蛟鱷橫,歲月苦遭霜露催。 側身西望莫回首,堂上書生心已灰。
tóu chéng shí méi   tíng xià kuí huā shēn bēi dòu tián shī chēng   chū miáo jiàn cāi    
rén xiàng wàng zūn jiǔ   wèn zhù shí huí  
jiāng shān kōng qiāo   yàn shēng chén āi jiāo qing shǎo tóng diào rén 調   shì zhī jīn duō hǎo guāi    
suí míng yuè gōng chù   xiàn bái làng yáo cháng huái zhōu féng jiāo è héng suì   yuè zāo shuāng cuī    
shēn 西 wàng huí shǒu   táng shàng shū shēng xīn huī