寄京城親友二首

唐代 韓偓
苦吟看墜葉,寥落共天涯。壯歲空為客,初寒更憶家。 雨牆經月蘚,山菊向陽花。因味碧雲句,傷哉後會賒。 相思凡幾日,日欲詠離衿。直得吟成病,終難狀此心。 解衣悲緩帶,搔首悶遺簪。西嶺斜陽外,潛疑是故林。
yín kàn zhuì   liáo luò gòng tiān zhuàng suì kōng wèi   chū hán gēng jiā
qiáng jīng yuè xiǎn   shān xiàng yáng huā yīn wèi yún   shāng zāi hòu huì shē
xiāng fán   yǒng jīn zhí de yín chéng bìng   zhōng nán zhuàng xīn
jiě bēi huǎn dài   sāo shǒu mèn zān 西 lǐng xié yáng wài   qián shì lín