記建安大水

宋代 韓元吉
孤城雨腳暮雲平,不覺魚龍自滿庭。 託命已甘同木偶,置身端亦似羸瓶。 浮家卻羨鴟夷子,弄月常憂太白星。 當日乘槎便仙去,故人應罪曲江靈。
chéng jiǎo yún píng   jué lóng mǎn 滿 tíng  
tuō mìng gān tóng ǒu   zhì shēn duān shì léi píng  
jiā què xiàn chī zi   nòng yuè cháng yōu tài bái xīng  
dāng chéng chá biàn 便 xiān   rén yīng zuì jiāng líng