寄懷石甫

清代 劉開
怪雨盲風苦夢思,故人作吏久天涯。全家渡海非吾意,萬里騰聲動主知。 煙樹瘴消春曉日,魚龍氣靜夜談時。可能豪盪還如昔,銀燭高筵坐詠詩。
guài máng fēng mèng   rén zuò jiǔ tiān quán jiā hǎi fēi wàn   téng shēng dòng zhǔ zhī    
yān shù zhàng xiāo chūn xiǎo   lóng jìng tán shí néng háo dàng hái yín   zhú gāo yán zuò yǒng shī