寄懷楚和尚二首

唐代 貫休
吾師師子兒,而復貌瑰奇。何得文明代,不為王者師。 鐵盂湯雪早,石炭煮茶遲。謾有參尋意,因循到亂時。 跳躑諸峰險,迴翔萬里空。爭將金鎖鎖,那把玉籠籠。 印缺香崩火,窗疏蠍吃風。永懷今已矣,吟坐雪濛濛。
shī shī ér   ér mào guī de wén míng dài   wéi wáng zhě shī
tiě tāng xuě zǎo   shí tàn zhǔ chá chí mán yǒu cān xún   yīn xún dào luàn shí
tiào zhí zhū fēng xiǎn   huí xiáng wàn kōng zhēng jiāng jīn suǒ suǒ   lóng lóng
yìn quē xiāng bēng huǒ   chuāng shū xiē chī fēng yǒng huái jīn   yín zuò xuě méng méng