寄懷

唐代 唐彥謙
有客傷春復怨離,夕陽亭畔草青時。淚從紅蠟無由制, 腸比朱弦恐更危。梅向好風惟是笑,柳因微雨不勝垂。 雙溪未去饒歸夢,夜夜孤眠枕獨欹。
yǒu shāng chūn yuàn   yáng tíng pàn cǎo qīng shí lèi cóng hóng yóu zhì  
cháng zhū xián kǒng gèng wēi méi xiàng hǎo fēng wéi shì xiào   liǔ yīn wēi shèng chuí
shuāng wèi ráo guī mèng   mián zhěn