芰荷香 乞食

宋代 丘處機
日奚為。信騰騰繞村,覓飯充飢。攔門餓犬,撐突走跳如飛。張牙怒目,待操心、活齦人皮。是則是教你看家,寧分善惡,不辨高低。可嘆狺狺此物,蓋多生乖劣,一性昏迷。談科演教,丁寧掐耳難知。雖然太上,駕親臨、無處慈悲。為人早早修持。還到恁時,發憤應遲。
wèi xìn téng téng rào cūn   fàn chōng lán mén è quǎn   chēng zǒu tiào fēi zhāng   dài cāo xīn huó kěn rén shì shì jiào kān jiā   níng fēn shàn è   biàn gāo tàn yín yín   gài duō shēng guāi liè   xìng hūn tán yǎn jiào   dīng níng qiā ěr nán zhī suī rán tài shàng   jià qīn lín chǔ bēi wéi rén zǎo zǎo xiū chí hái dào nèn shí   fèn yīng chí