寄韓澗泉

宋代 周文璞
窮冬孤陋只書痴,肯為凶荒強忍飢。 師友淵源似公者,輿台貧賤亦安之。 人來山縣猶須債,雨映茅檐但要詩。 欲詣樓居無逸步,要從老手化神奇。
qióng dōng lòu zhǐ shū chī   kěn wèi xiōng huāng qiáng rěn  
shī yǒu yuān yuán shì gōng zhě   輿 tái pín jiàn ān zhī  
rén lái shān xiàn yóu zhài   yìng máo yán dàn yào shī  
lóu   yào cóng lǎo shǒu huà shén