寄顧山甫 其一

明代 王世貞
君是吳閶人,不踏吳閶跡。野菜佐蒸藜,一飽枕白石。 歲邸偶相見,眉宇寒山碧。卻笑柴桑叟,被人喚彭澤。 名者果何物,於身了何益。新詩不杜機,終難辭物色。
jūn shì chāng rén   chāng cài zuǒ zhēng   bǎo zhěn bái shí    
suì ǒu xiāng jiàn   méi hán shān què xiào chái sāng sǒu bèi   rén huàn péng    
míng zhě guǒ   shēn le xīn shī zhōng   nán