季共以師子花見借作詩歸之而報甚寵且言隆近為余作數馬奇甚乃作此詩以見願借之意

宋代 周紫芝
畫史俗士非畫者,支郎好馬能畫馬。為君肯作數驊騮,班郎應歌天馬下。 前人妙筆俱絕倫,後人骨冷喚不聞。試借雲衢千里足,洗我眼中凡馬群。
huà shǐ shì fēi huà zhě   zhī láng hǎo néng huà wèi jūn kěn zuò shù huá liú bān   láng yīng tiān xià    
qián rén miào jué lún   hòu rén lěng huàn wén shì jiè yún qiān   yǎn zhōng fán qún