寄高仲傑

宋代 耶律鑄
一枕功名夢,半年風雨床。地高秋易老,人去夜偏長。 悲賦傷鸚鵡,哀琴怨鳳凰。晚風吹落日,明月滿寒塘。
zhěn gōng míng mèng   bàn nián fēng chuáng gāo qiū lǎo   rén piān cháng
bēi shāng yīng   āi qín yuàn fèng huáng wǎn fēng chuī luò   míng yuè mǎn 滿 hán táng