寄高適

唐代 杜甫
楚隔乾坤遠,難招病客魂。詩名惟我共,世事與誰論。 北闕更新主,南星落故園。定知相見日,爛漫倒芳尊。
chǔ qián kūn yuǎn   nán zhāo bìng hún shī míng wéi gòng   shì shì shuí lùn
běi què gēng xīn zhǔ   nán xīng luò yuán dìng zhī xiāng jiàn   làn màn dào fāng zūn