寄范丈景仁

宋代 蘇轍
京城冠蓋如雲屯,日中奔走爭市門。 敝裘瘦馬不知路,獨向城西尋隱君。 隱君白髮養浩氣,高論驚世門無賓。 欣然為我解東閣,明窗淨几舒華茵。 春天雪花大如手,九衢斷絕愁四鄰。 平明熟睡呼不覺,清詩淥酒時相親。 我兄東來知東武,走馬出見黃河濱。 及門卻遣不得入,回顧欲去行無人。 東園桃李正欲發,開門借與停車輪。 青天露坐列觴豆,落花飛絮飄衣巾。 留連四月聽鶡鴂,扁舟一去浮奔渾。 人生聚散未可料,世路險惡終勞神。 交遊畏避恐坐累,言詞欲吐聊復吞。 安得如公百無忌,百間廣廈安貧身。
jīng chéng guān gài yún tún   zhōng bēn zǒu zhēng shì mén  
qiú shòu zhī   xiàng chéng 西 xún yǐn jūn  
yǐn jūn bái yǎng hào   gāo lùn jīng shì mén bīn  
xīn rán wèi jiě dōng   míng chuāng jìng shū huá yīn  
chūn tiān xuě huā shǒu   jiǔ duàn jué chóu lín  
píng míng shú shuì jué   qīng shī jiǔ shí xiāng qīn  
xiōng dōng lái zhī dōng   zǒu chū jiàn huáng bīn  
mén què qiǎn   huí xíng rén  
dōng yuán táo zhèng   kāi mén jiè tíng chē lún  
qīng tiān zuò liè shāng dòu   luò huā fēi piāo jīn  
liú lián yuè tīng jué   piān zhōu bēn hún  
rén shēng sàn wèi liào   shì xiǎn è zhōng láo shén  
jiāo yóu wèi kǒng zuò lèi   yán liáo tūn  
ān gōng bǎi   bǎi jiān guǎng shà ān pín shēn