寄范七平涼有一優者頗相似每見即與從容聊遣吾思之不能已也

宋代 李之儀
吾友范君誼,宛似丘遲詩。點綴花映草,草長鶯亂飛。 詠詩知吾人,因人想其詩。不知胸中寬,西域方鞭笞。 昔為守禦策,堅壁不容錐。今作進討計,萬里入鼓鼙。 相從惜日短,既別恨見遲。雖無老成人,彷佛頰赬兒。 每見挽手語,問我將何為。我非濁子者,我友實似之。 典刑不可見,況復堂上奇。邊城氣候晚,四月猶袷衣。 青燈照冷坐,素目披重帷。孤懷苦蕭屑,人事終難期。 何當命典刑,一笑相淋漓。
yǒu fàn jūn   wǎn qiū chí shī diǎn zhuì huā yìng cǎo cǎo   zhǎng yīng luàn fēi    
yǒng shī zhī rén   yīn rén xiǎng shī zhī xiōng zhōng kuān   西 fāng biān chī    
wèi shǒu   jiān róng zhuī jīn zuò jìn tǎo wàn      
xiāng cóng duǎn   bié hèn jiàn chí suī lǎo chéng rén páng   jiá chēng ér    
měi jiàn wǎn shǒu   wèn jiāng wéi fēi zhuó zhě   yǒu shí shì zhī    
diǎn xíng jiàn   kuàng táng shàng biān chéng hòu wǎn   yuè yóu jiá    
qīng dēng zhào lěng zuò   zhòng wéi huái xiāo xiè rén   shì zhōng nán    
dāng mìng diǎn xíng   xiào xiāng lín