寄范郎中

唐代 李頻
藜杖山中出,吟詩對范家。相知從海嶠,寄食向京華。 名宦成何報,清眸未縱賒。臨邛夢來往,雨雪滿褒斜。
zhàng shān zhōng chū   yín shī duì fàn jiā xiāng zhī cóng hǎi qiáo   shí xiàng jīng huá
míng huàn chéng bào   qīng móu wèi zòng shē lín qióng mèng lái wǎng   xuě mǎn 滿 bāo xié