戒珠寺上方

宋代 蘇舜欽
躋攀出上楹,疊勢與雲平。日暮蒼煙合,秋來遠水明。 幽軒開極望,疏磬落餘清。便有飛騰意,俄嗟俗慮縈。
pān chū shàng yíng   dié shì yún píng cāng yān   qiū lái yuǎn shuǐ míng
yōu xuān kāi wàng   shū qìng luò qīng biàn 便 yǒu fēi téng   é jiē yíng