借致明玉槌事藥復以小者易去因而銘之

宋代 劉子翬
潤色瑳,癯身楕。 飛石塵,供藥裹。 以小代大無不可,汝雖眇乎是磊砢。 摩頂至踵輔衰我,彼方歸臥留莫果。 魁梧之才用則左,{左口右畫}然長嘆口侈哆。
rùn cuō   shēn tuǒ  
fēi shí chén   gōng yào guǒ  
xiǎo dài   suī miǎo shì lěi luǒ  
dǐng zhì zhǒng shuāi   fāng guī liú guǒ  
kuí zhī cái yòng zuǒ     { zuǒ kǒu yòu huà   } rán cháng tàn kǒu chǐ duō