解語花

宋代 陳允平
鰲峰溯碧,貝闕緣雲,桂魄寒光射。鳳檐鴛瓦。星河際、縹緲繡簾高下。笙簫奏雅。愛雪柳、蛾兒笑把。瓊佩搖、珠翠盈盈,迤邐飄蘭麝。 陸地金蓮照夜。富綺羅妝艷,春態容冶。籠紗鞍帕。香塵過、禁陌寶車驕馬。遊人靜也。東風裡、萬紅初謝。沈醉歸、殘角霜天,漸落梅聲罷。
áo fēng   bèi quē yuán yún   guì hán guāng shè fèng yán yuān xīng piāo miǎo xiù lián gāo xià shēng xiāo zòu ài xuě liǔ é ér xiào qióng pèi yáo zhū cuì yíng yíng   piāo lán shè
jīn lián zhào luó zhuāng yàn   chūn tài róng lóng shā ān xiāng chén guò jìn bǎo chē jiāo yóu rén jìng dōng fēng wàn hóng chū xiè shěn zuì guī cán jiǎo shuāng tiān   jiàn luò méi shēng