解語花

宋代 秦觀
窗涵月影,瓦冷霜華,深院重門悄。畫樓雪杪。誰家笛、弄徹梅花新調。寒燈凝照。見錦帳、雙鸞翔繞。當此時、倚幾沈吟,好景都成惱。 曾過雲山煙島。對繡襦甲帳,親逢一笑。人間年少。多情子、惟恨相逢不早。如今見了。卻又惹、許多愁抱。算此情、除是青禽,為我殷勤報。
chuāng hán yuè yǐng   lěng shuāng huá   shēn yuàn chóng mén qiāo huà lóu xuě miǎo shuí jiā nòng chè méi huā xīn diào 調 hán dēng níng zhào jiàn jǐn zhàng shuāng luán xiáng rào dāng shí shěn yín   hǎo jǐng dōu chéng nǎo
céng guò yún shān yān dǎo duì xiù jiǎ zhàng   qīn féng xiào rén jiān nián shào duō qíng zi wéi hèn xiāng féng zǎo jīn jiàn le què yòu duō chóu bào suàn qíng chú shì qīng qín   wèi yīn qín bào