婕妤詞

宋代 戴復古
紈扇六月時,似妾君恩重。 避暑南薰殿,清風隨扇動。 妾時侍君王,常得沾餘涼。 秋風颯庭樹,團團無用處。 妾亦寵顧衰,棲棲度朝暮。 扇為無情物,用舍不知恤。 妾有深宮怨,無情不如扇。
wán shàn liù yuè shí   shì qiè jūn ēn zhòng
shǔ nán xūn diàn 殿   qīng fēng suí shān dòng
qiè shí shì jūn wáng   cháng zhān liáng
qiū fēng tíng shù   tuán tuán yòng chǔ
qiè chǒng shuāi   zhāo
shàn wèi qíng   yòng shè zhī
qiè yǒu shēn gōng yuàn   qíng shàn